Bắt ai đó về sống với văn minh khi xã hội còn lâu mới văn minh, đúng là cũng cần xem xét lại. Không được phép khước từ những luật lệ và tiêu chí của người văn minh. Cuộc đưa về này được gọi tên là cuộc giải cứu, mặc dầu rõ ràng trước đó không hề có chuyện hai cha con người rừng kêu cứu, nên sự giải cứu cần được hiểu là giải cứu hai con người thoát khỏi sự man rợ về với xã hội văn minh. Chỉ sợ vào rừng lại bị giải cứu. Từng lớp văn minh gì mà đổ hàng nghìn tỷ xuống sông xuống cống rồi mà cống và sông vẫn tắc.
Nên chẳng mong loại dụng cụ liên lạc xa xỉ như thế làm gì. Có cầu khỉ ở thủ đô thì đúng là văn minh còn xa lắm. Nhưng cũng có người bảo sống theo ý mình, dù không phạm đến ai, cũng là không được phép.
Giả tỉ cứ mưa vài ngày nữa là lại như năm 2008, văn minh phải có tiến bộ chứ? Tiến bộ gì mà cá bơi thung thăng trên phố như sông quê, người Hà Nội đang bàn nhau chuẩn bị đầu tư nơm úp cá và thuyền thúng trước mỗi mùa bão.
Văn minh ở đâu chẳng biết, công cụ đi lại rõ tệ. 300 km/h lại còn hiểm ở xứ nhiệt đới gió mùa nhiều mưa bão như nước mình, nghĩ đến các loại tai nạn liên lạc là sợ. Mỗi km đường sắt cao tốc báo chí phân tích sẽ tốn trên 34 triệu USD, cả đoạn đường sắt cao tốc Bắc - Nam sẽ tốn đâu như 54 tỷ USD, mà là tiền đi vay vốn ODA. Nghĩ thấy quá phiền! Hà Phạm Thể thao & Văn hóa Cuối tuần.
Cứ tỏ ra văn minh một cách tốn kém như thế, sẽ quay lại thời man di rất nhanh. Đã thế, lại mới có chuyện một đàn bà thủ đô mới thiệt mạng khi đi qua cầu khỉ, xã Hồng Dương, huyện Thanh Oai, Hà Nội.
Tốn kém như thế nhưng cái đường sắt trên cao ấy chỉ chở được người với hành lý nhẹ, chẳng thể chở hàng hóa vì sức kéo có hạn. Nghe bà hàng nước hùng hồn, cũng ngại. Kể cũng lạ lùng khi bao lăm người văn minh bỗng muốn đổi chỗ cho người rừng! Lạ thôi, chẳng có gì là không hiểu được, văn minh nửa vời nó sinh ra thế.
Nợ không trả được thì chẳng phải bắt, cũng phải tìm cách lên cây mà ở. Con người ta sinh ra có quyền mưu cầu hạnh phúc, sống trên cây có thể là một hạnh phúc, nhưng còn các quyền khác nữa, chả hạn quyền được khám chữa bệnh, quyền tự do đi lại, quyền học hành, quyền được tầng lớp bảo vệ và coi ngó, quyền cần lao và bỏ phiếu… Không cho một ai đó những lợi quyền căn bản như vậy là từng lớp không yên lòng, nên con đường về với từng lớp văn minh là con đường không tránh khỏi… Vấn đề là, từng lớp đã văn minh chưa? Bà hàng nước dạo này không hiểu sao rất hay phản biện, có thể do hiệu ứng của việc tăng giá hàng loạt các mặt hàng thiết yếu trong cuộc sống, có thể do khách hàng trà chanh chém gió càng ngày càng đông nên cơ sở lý luận của bà được bổ sung theo cấp số cộng và mang màu sắc hè rõ nét.
Để con cháu sau này è vai trả nợ. Số đông khách uống nước hôm đó đồng ý với bà. Nhưng về việc phát triển giao thông, thì tính hạnh rất lạ thường, tiêu tiền như nước, nghe nói sắp tới sẽ đàm luận việc làm đường sắt cao tốc.
Hễ cứ mưa to là ngập cả thủ đô như thế. Tàu xe quanh năm chen chúc, sểnh ra là tai nạn vì quá tải. Và họ thắt phải làm người văn minh, nên họ được coi chừng cẩn thận để không trốn vào rừng, sống trên cây thêm lần nữa… Bà hàng nước, sau khi nhìn ảnh hai người rừng được (nhìn họ thấy rõ là bị) chính quyền dẫn độ về làng, thì buông câu cảm thán: Tội ghê, người ta tình nguyện sống như thế, có phạm tội gì mà đâu mà bắt người ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét