Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Sự thật phi lý về vui vui thực phẩm lãng phí.

Những tính toán của FAO cho thấy, gần một tỉ người đang đói trên thế giới có thể thoát khỏi tình trạng suy dinh dưỡng chỉ cần nhờ vào 1/4 lượng thực phẩm đang bị vung phí ở Mỹ và Châu Âu

Sự thật phi lý về thực phẩm lãng phí

Còn ở các nước giàu, quá trình sản xuất hiệu quả và năng suất cao hơn, thành thử, lương thực, thực phẩm ít bị thất thoát hơn. Tại Mỹ, 30% vớ thức ăn, trị giá khoảng 48 tỉ USD bị ném đi mỗi năm.

000 tệ nếu phát hiện thức ăn thừa còn trên bàn. Cứ đến chiều tối, tại các chợ rau quả trên thế giới người ta xếp nhan nhản những túi lớn, túi bé, thùng to, thùng nhỏ rau, quả… để chờ công nhân môi trường dọn đi.

Lượng thực phẩm bị hoang hàng năm khoảng từ 10 đến 20 triệu tấn, đủ để xếp lên 500. Lượng thực phẩm đồ sộ bị vứt bỏ có thể nuôi sống dân số đang phình ra của thế giới cũng như những người còn bị đói hiện tại. Các hộ gia đình ở Anh phao phí khoảng 6,7 triệu tấn thức ăn mỗi năm, tương đương với 1/3 trong số 22 triệu tấn.

Trong số thực phẩm bị vứt bỏ, một lượng trị giá 1 tỉ bảng vẫn chưa hết hạn sử dụng và có thể được dùng tốt.

Điều này có thể giúp mỗi người kiệm ước tài chính để có lối sống bền vững hơn trong khi cũng bảo vệ các nguồn tài nguyên tự nhiên của thế giới.

Ở Đức, làng nhàng cứ hai cây xà lách - hai củ khoai tây thì có một nửa bị vứt bỏ, tỉ lệ này với bánh mì là 1/5. Tuy nhiên, không phải là không có ngoại lệ. Các thực khách khi đến dùng bữa tại nhà hàng cũng để thừa lại gần 2/5 lượng đồ ăn trên đĩa của mình.

Điều đáng mừng là thế giới đã tinh thần được hệ lụy của việc hoang phí thực phẩm và tác động của nó đến an ninh lương thực.

Bình quân mỗi người tiêu dùng Đức vứt bỏ khoảng 100kg thực phẩm trong một năm. Tại Trung Quốc, nước có số dân và lượng thực phẩm tiêu thụ nhiều nhất thế giới, mới đây nhiều nhà hàng đã quyết định giảm khẩu phần ăn của khách nhưng vẫn giữ nguyên giá bán.

Chính quyền hai tỉnh thành Tây Ninh tỉnh Thanh Hải và Lâm Nghi tỉnh Sơn Đông đề ra quy định phạt từ 2. Bên cạnh đó, không giống như tình trạng ở các nước đang phát triển, hành vi của người tiêu dùng ở các nước giàu là nhân tố đáng kể trong việc thức ăn bị dùng phung phá nhiều hơn. Tại Bắc Mỹ và Châu Âu, lượng thực phẩm được sản xuất ra bị vứt bỏ thậm chí chiếm tới một nửa và phần nhiều bị loại bỏ trên đường từ cánh đồng đến cửa hàng trước khi lên bàn ăn.

Điều này sẽ giúp mỗi gia đình xác định xác thực số lượng và loại thức ăn cần mua - tùng tiệm đồ ăn thừa một cách tối đa.

T. Tại Ấn Độ, hầu như 40% sản phẩm như hoa quả, rau và tiểu mạch (21 triệu tấn tiểu mạch) chưa bao giờ được đưa ra thị trường vì tội lỗi trong quá trình bảo quản và phân phối.

000 chuyến xe tải. - Nghĩ suy kỹ trước khi tuyển lựa thực phẩm, chỉ nên mua thức ăn trong ngày. Lượng nước tưới tiêu dùng cho số thực phẩm bị hoang phí đủ để dùng cho sinh hoạt cá nhân chủ nghĩa của 9 tỉ người, với khoảng 200 lít/người/ngày.

Các nhà bán lẻ Canada gây nên 1,6 triệu tấn chất thải thực phẩm mỗi năm vì họ khước từ chất lượng trái cây và rau quả phân phối. Tại Bắc Kinh, các nhà hàng có thể bị buộc đóng cửa hoặc cho vào danh sách đen nếu người tiêu dùng khiếu kiện về tình trạng phung phí thực phẩm.

000 tệ (khoảng 326USD) đến 10. * Ngừng phung phí thực phẩm  còn là giải pháp cứu địa cầu đang quá tải do nông nghiệp và chăn nuôi là ngành tiêu tốn nhiều nguồn tài nguyên tự nhiên như đất, nước và năng lượng.

Hàng núi thức ăn bị hoang phí mỗi năm. Khoảng 15 - 35% lương thực bị thất thoát trên các cánh đồng, khoảng 10 - 15% bị mất mát trong quá trong chế biến, chuyên chở và lưu giữ. Khoảng 24-35% các bữa ăn trưa hàng ngày của học sinh Châu Âu đã bị bỏ thừa hoang.

Người ta ước tính rằng khoảng một nửa lượng nước dùng để chế biến số thức ăn trên cũng bị hoang, bởi nông nghiệp là lĩnh vực tiêu tốn nước nhiều nhất. - Lên menu sẵn cho bữa ăn. * Để  thực hiện tránh phí phạm thực phẩm  và bảo vệ môi trường, chúng ta nên: -thẳng thẩm tra tủ lạnh để kiểm soát lượng thức ăn còn trong tủ, tránh mua thêm khi thực phẩm vẫn còn.

Mới đây Châu Âu đã khởi động một chiến dịch nhằm đích giảm một nửa thực phẩm phao phí đến năm 2020, tương đương với giảm 89 triệu tấn. Nhưng đó cũng chỉ là phần rất nhỏ trong số hàng trăm triệu tấn thức ăn bị phao phí.

Ngoài ra, 10% lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính tại các nước giàu là xuất hành từ hoạt động sản xuất lượng thực phẩm mà con người không bao giờ dùng đến.

H   tổng hợp. Theo nghiên cứu của các chuyên gia, lương thực có thể bị phao phí trước hoặc sau khi đến tay người tiêu dùng. Ở các nước nghèo, phần đông lương thực bị mất mát trước khi chúng được dùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét