Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Cảm ơn “phi công trẻ”! tốt hơn.

Rồi bạn của anh bày tỏ, em loay hoay dưới bếp mà cũng giật mình: “Thế vợ cậu có dạy đời cậu không? Vợ tớ cứ cậy mình nhiều tuổi hơn, lúc nào cũng chê tớ non nớt hơn cô ấy”

Cảm ơn “phi công trẻ”!

Rồi anh quyết theo ý anh, em nổi cáu: “Thôi kệ anh, mới ít tuổi, chưa va vấp nhiều, nếu mà thua lỗ nặng, thì anh đi mà bù.

Em không tiếc lời khen chồng giỏi, cũng là thay cho lời xin lỗi. Anh sợ em buồn, khi nhìn tấm ảnh, em sẽ thấy chúng mình chẳng khác gì chị em. Em nhận ra mình có lỗi. Một sáng thức dậy, chợt thấy râu ria anh xồm xoàm, chơm chởm, em bật cười, trêu anh mà cũng là nhắc khéo: “Vừa có vợ là trông như ông cụ thế kia.

Hay lại thích làm cha rồi, em chưa muốn sinh đâu đấy!”. Anh lặng im, như sợ em nghe thấy, lại tảng lờ câu hỏi của bạn mình bằng câu chuyện khác. Trải lòng của phi công trẻ và tàu bay bà già. Anh non trẻ sao đi yêu gái già cho khổ”. Thấy anh loay hoay mãi, em chạy đến ôm anh, chỉ cho anh treo ảnh cưới chỗ nào thoáng đãng và dễ nhìn. Người ta bảo em, cưới một người chồng kém mình tới 6 tuổi, chẳng khác gì nuôi một đứa em trai.

Anh muốn kéo gần khoảng cách tuổi tác, để em thấy chúng mình già… cân xứng. Em tới nhà anh ra mắt, cha mẹ anh vồn vã, ân cần khiến em vui và như trút ra được gánh nặng.

Em cười, hạnh phúc, vì chàng “phi công trẻ” của em vẫn là người đàn ông quán xuyến kiêm toàn mọi việc. Hôm mang khung ảnh cưới về, dáng anh ngần ngừ không biết đặt sao cho hợp lý. Hôm anh bàn với em kinh dinh ngoài giờ ở cơ quan để kiếm thêm thu nhập. Chếnh choáng say, 2 người đàn ông “tám” đủ chuyện trên trời dưới biển. Em giận anh mấy ngày liền nhưng rồi nhận ra, cuộc hôn nhân này đâu riêng mình em khổ.

Ngôi nhà ở con phố thăng bình có hàng cây lộc vừng đêm đêm ngan ngát hương là món quà ba má tặng anh. Anh vừa ra khỏi ngõ, mẹ đã kéo em vào phòng: “Cậu ấy trẻ quá con ơi, đời con sẽ khổ đấy!”.

Khi ấy, em lại thầm cảm ơn “ phi công trẻ ”, thấy mình lúc nào cũng được anh thương xót, quan tâm. Em đồng ý ngay nhưng khi anh bảo kinh doanh điện thoại, laptop qua mạng, em vội xua tay.

Anh nhất mực làm sẽ có lãi. Anh đi làm về, hôm nào cũng xắn tay vào bếp giúp em nhặt rau, thái hành, rửa thơm… Công việc lớn nhỏ trong gia đình, anh đều đàm luận với em rồi mới quyết. Công việc kinh dinh điện thoại của anh lãi nhiều hơn em tưởng. Vượt qua rào cản gia đình, em cầm tấm thiệp hồng trên tay mừng vui vô cùng. Mấy ngày sau vẫn thấy anh để râu, em mới biết anh lại vì em.

Anh cũng thường mua tặng em những chiếc váy màu báng và trẻ trung hay thỏi son hồng phớt. Em có nhiều trải nghiệm kinh dinh hơn, anh còn non nớt. Em bảo đó là giây phút hạnh phúc nhất, em muốn được ngắm nó mỗi ngày. Nhà mình có khách, cũng là “phi công trẻ”. Em vừa qua cổng, đã thấy mẹ anh dằn từng chữ bên trong: “Liệu mà chia tay sớm đi. Anh muốn đặt chỗ nào không lộ liễu quá và không thuận tầm ngắm của em mỗi lần bước vào phòng.

Em đã tự đặt mình ở nấc cao hơn của trải nghiệm, nhưng chẳng khi nào khéo biến điều đó thành cái lợi, nhưng khiến anh thành người thấp kém hơn em.

Cuộc sống gia đình chẳng tránh được những lúc cãi vã, hờn giận. Em mỉm cười bảo mẹ chớ vội âu lo. Lúc đấy đừng than em”. Việc này cứ để em”. Em còn chắc nịch: “Anh phải nghe em.

Em bảo anh, kinh dinh những thứ ấy dễ bị lừa như thường, vả hàng công nghệ đổi mới liên tục, dễ bị ế hàng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét