Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Cuộc phóng thích mặt bằng thêm mới vào gây cuồng nộ ở Đắk Nông.

Sau ngày cưỡng chế

Cuộc giải phóng mặt bằng gây phẫn nộ ở Đắk Nông

Hơn nữa đã đổ sao công lao vào mảnh đất này. Không còn một bộ áo xống để thay. Nguyễn Thị Đông. Ngày 26/4. Ban đêm thì xin ngủ nhờ nhà bà con. Nguyễn Văn Thiếp. Ban ngày cũng phải ngồi bên vệ đường như các gia đình trong xóm. Chị kéo tay áo lau nước mắt. Các hộ gia đình nhận được thông tin về việc “Thi hành hình định cưỡng chế”.

Bà con phẫn nộ và phản ứng ngay tức thì 5 người trong đó có cả những người đang mang bầu bị còng tay “tống” lên đồn cảnh sát một ngày càng đêm.

Mấy tháng trước khi cưỡng chế. Nhằm thực hiện dự án “đầu tư sinh sản nông lâm nghiệp tại huyện Đắk Song”.

Người bị túm đầu khóa tay. Dân binh tự vệ và một doanh nghiệp. Chỉ biết đứng ngoài gào khóc van vỉ. Đến cuối tháng 4/2014. Các hộ gia đình cho biết. Năm người nằm chồng chất lên nhau. Theo lời kể. Bà con chỉ biết nhìn nhau đứng khóc bên đường. Mấy chục con người vừa kêu khóc. Phù Văn Tuyền.

Mệt và kiệt sức. Giải tỏa thành công. Không nơi ăn chốn ở. Thu máy. Một lực lượng gồm vài trăm người từ chính quyền tỉnh. Nhưng được một lát thì lực lượng cưỡng chế vào trưng thu.

Cùng ngày. Đến năm 2001. Con nít không còn sách vở học hành… đột nhiên thành… vi phạm Theo một số thông tin bà con được biết. Sang buổi chiều. Giải tỏa thành công rồi. Có đến 3 cha con là Đảng Viên. Khu đất này được giải tỏa theo chủ trương của tỉnh. Khi nghe dân đồng lòng nêu ra quan điểm dân đã sinh sống ở đây lâu đời. Đoạn qua xã Nam N’Jang (huyện Đắk Song. Kiểm lâm. Chỉ có vực sâu hoắm.

Trẻ lọt lòng và người mới đẻ bị khiêng bổng ra xe và bị chở đi. Lại chứa nhiều bô-xít nên cây cối không mọc được. Các hộ gia đình đều đồng loạt đăng ký hộ khẩu và đóng thuế nhà đất theo quy định của pháp luật. Một điều gây thắc mắc: Khu vực này có rất nhiều hộ dân sinh sống nhưng việc giải tỏa chỉ rơi vào mấy hộ này.

Ở nhà. Tự dưng chính quyền không thu các khoản thuế nữa. Những người bị nhóm thanh niên trên đưa về. Người có bầu và trẻ nhỏ thì bị kéo lê xềnh xệch ra vệ đường. 8h ngày 26/4. Bà con lẻ loi không biết đi đâu về đâu sau cưỡng chế. Mệt và kiệt lực. Thực chất là cho một số công ty thuê để kinh dinh. Bà con không biết đi đâu. “Ngày nào trường không học thì tôi kê bàn cho con ngủ tạm. Nói rằng họ đã vi phạm lấn chiếm đất rừng trái phép.

Giờ mong muốn Nhà nước gia thêm một số diện tích đất rừng để tiện cho việc dòm bảo vệ. Số khác không biết ở đâu. Chiều ngày 24/4. Họ đồng loạt ồ ạt vào từng nhà dân. Bà con kéo nhau lên tỉnh để xin tỉnh can thiệp nhưng không được cho vào

Cuộc giải phóng mặt bằng gây phẫn nộ ở Đắk Nông

Hết thảy nhà cửa đồ đạc đều bị dọn sạch. Một số hộ dân được gọi lên hội thoại với đại diện các ban ngành của huyện. Hỏi “có đồng ý di dời không” và “nếu Nhà nước cưỡng chế thì sẽ đi đâu?”.

Người dân tự đi tìm hiểu. Thậm chí cùng trong khu vực. Phải viết giấy cam kết mới được thả về. Người tưởng chừng ra điên ra dại oằn oại dưới nền những ngôi nhà vừa bị san bằng. Vì lực lượng này quá đông lại đến bất ngờ nên mọi người không kịp trở tay cũng không ai được mang theo bất kỳ đồ đoàn gì. Gà vịt trong chuồng đều bị lùa vào bao đem đi. Một số người khống chế dân.

Có nhà bị thi hành hình định cưỡng chế. Đối thoại không thành công. Nhà cửa bị san bằng. Mảnh bạt quá nhỏ cũng chỉ đủ cho bốn. Giờ về với thương tật trên người 61% nhưng bây giờ cũng không nơi ăn chốn ở.

Tài sản có giá trị như tiền bạc. Thấy vợ và con nằm ngất lên ngất xuống.

Các đồ dùng lặt vặt khác như áo xống lại bị ném xuống giếng. Một số khác đang chặt phá cây cối ở sau vườn. Không thấy chứng từ hay biên bản nào cho thấy họ đã vi phạm. Người ngất lịm. Chính quyền đến vận động người dân làm hộ khẩu.

Họ đến đây sinh sống và lập nghiệp từ những năm 1995 và 1996. Thằng con nhỏ 5 tuổi của chị Đông bị cảm lạnh do phải nằm ngoài nền đất mưa gió cả đêm. Suốt đêm 26/4. Mua đất về đổ thì đất mới bằng được mặt đường như ngày nay.

Có nhà lại không. Trong đó nhà anh Trương Thanh Hùng là gia đình chính sách có công với cách mệnh. Nhưng không ai nhận được thông tin đem đi đâu. Bị đói. Két sắt. Chẳng có nhà cửa cũng chẳng thấy chính quyền nào đến hỏi han can thiệp.

Và Trương Thanh Hùng. Tháng 11/2013. Sếp yên tâm nhé!”. Quang cảnh tan tành sau cưỡng chế Người dân cho biết. Ôm thằng con trai nhỏ vào lòng. Không có người chết.

Tình trạng này không biết kéo dài bao lâu?. Thấy một số đồ đoàn được chở về đổ ở sân ủy ban xã.

Đã mang theo dụng cụ xe. Riêng gia đình anh Hùng thuộc diện chính sách. Tương tự như chị Đông. 4 đứa đang theo học phổ biến. Vậy mà rạng sáng ngày 28/4. Cơ động. Lực lượng cưỡng chế cũng đã “hành động”. Đất đai vì bị ảnh hưởng chất độc hóa học từ thời chiến tranh. Bốn người khác cũng bị còng tay bắt giam một càng ngày càng đêm “tội” chống đối do nằm trong tấm bạt che mưa.

Bị đói. Số khác chở về đổ ở sân vườn của hạt kiểm lâm huyện. Người dân phải san lấp. Công an lại xuống tháo bạt mang đi. “Sếp ơi. Một cô cán bộ huyện nói giọng điện thoại cho “sếp” nào đó báo cáo thành tích: “Sếp ơi.

Người ngút sùi bọt mép. Ngày nào cũng có cán bộ công an vào nhà. Cưỡng chế kéo dài quá trưa. Một số người có anh em bạn bè ở xã bên thì đưa con đến xin ở tạm

Cuộc giải phóng mặt bằng gây phẫn nộ ở Đắk Nông

Người dân nói. Đều ngụ thôn Boong Rinh. “Không thấy ai nói vi phạm hay lấn chiếm đất rừng gì cả. Công an cho rằng chị và một số người căng bạt lên là có hành vi chống đối. Người thì đông. Cả cô và chú đều là những người đã cống hiến trong quân đội mấy chục năm. Tự đi tìm chỗ ở mới mà không đả động đến việc bố trí nơi ở mới hay đền bù tài sản cho bà con.

“Ra điên ra dại” cũng biết kêu ai? Sáu hộ gia đình đang ở cảnh bi thảm nhất gồm gia đình anh Nguyễn Văn Tuệ. Bàn ghế. Khu vực nhà của các cán bộ xã cũng đến sinh sống cùng thời kì lại vẫn “an toàn”. Vơ tiền nong của nả trong nhà đã bị lực lượng cưỡng chế đem đi hết. Không có người bị thương.

Có một số cán bộ thỉnh thoảng còn vào nhà vận động trồng cây để phủ xanh diện tích đất trống đồi trọc xung quanh”. Máy móc… khi cưỡng chế đều không được kê biên. Để lộ cổ tay bầm tím vừa bị còng bằng còng số 8. Ngày 27/4. Chị Đông được một số người thương tình cho 200 ngàn đồng đi mua được một mảnh bạt nhỏ về căng dưới gốc cây cho con nằm.

Bà con đều trả lời là nguyện vọng muốn ở lại vì không còn nơi nào để đi. Đặc biệt những hộ thuộc địa bàn thôn Boong Rinh bị mất đất mất nhà. Gia đình anh Thiếp có 5 con.

Lãnh đạo tỉnh gọi lãnh đạo huyện lên “giao” dân về huyện xử lý.

Anh Thiếp tìm được một tấm bạt rách mà lực lượng cưỡng chế bỏ rơi lại. Nhưng người dân cũng chỉ nghe nói thế. Căng tạm lên cho người vợ bị bệnh tim nằm trú tạm qua cơn mưa. Người không có đành đưa con vào trường tiểu học gần đó trú mưa.

Còn cách đó không xa. Xã và các cơ quan công an. Cũng không được nhận đơn. Máy múc… đến cưỡng chế giải phóng mặt bằng. Các tấm tôn lợp nhà bị băm ra nát vụn. Sau đó. Đứa nhỏ nhất đang học mẫu giáo.

Huyện. Trẻ mỏ bị mưa giá làm cho tím tái ôm nhau chui rúc vào những gốc cây thông bên đường để tránh tiếng sấm đầu mùa. Chị Đông cho hay. Lúc nào học trò học thì lại dắt con ra ngoài bãi đất để ngồi”. Lãnh đạo huyện đã cho một xe 24 chỗ ngồi đến gồm toàn thanh niên mặc đồ đen. Gần 30 hộ dân sống tại hai bên đường Quốc lộ 14.

Đến năm 2007. Tỉnh Đắk Nông) đang phải rơi vào cảnh màn trời chiếu đất. Đinh Văn Vinh. Nhà cửa bị san bằng. Những ngày sau không còn nhà để về. Chỉ ưu tiên trẻ nhỏ và người bị ốm. Không có người chết” Nhưng hỏi chỉ để đấy.

Lúc ấy khu này là đất trống đồi trọc. Mọi hành động quay phim hay chụp hình bị ngăn cấm.

Máy bơm nước ở dưới giếng bị kéo lên. Tuốt tuột đều phải nghỉ học vì không còn quần áo sách vở gì cả.

Máy múc thì phá sập nhà. Người bê bết bùn đất. Từ khi cả huyện Đắk Song và tỉnh Đắk Nông chưa thành lập thì các vị này bỏ ra về. Với vẻ hung hãn khống chế một số người tống lên xe và chở về Công an huyện. Phóng viên có mặt cũng bị yêu cầu đi nơi khác.

Cưỡng chế xong. Một số khác dọn dẹp đồ đoàn. Đất chỗ này mới đổ đẹp lắm. Có người bị đạp đau quá đến mức “tè” dầm ra quần. Công an huyện mang đến quyết định đề nghị người dân phải tự toá di dời nhà. Hai liệt sĩ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét